Năm hăm mốt tuổi (1967), nhạc sĩ Ngân Giang đi vào quân đội, phục vụ ở cục Tâm Lý Chiến, từ đó ông đã sáng tác nhiều bài hát dành cho người lính chiến, nổi tiếng nhất là 2 ca khúc Đêm Trên Đỉnh SầuXin Người Đừng Yêu Tôi. Cả 2 bài này đều gắn liền với tiếng hát Chế Linh trước năm 1975.


Click để nghe Chế Linh hát Xin Người Đừng Quên Tôi trước 1975

Sau này tại hải ngoại, ca sĩ Chế Linh đã thu âm lại chính 2 ca khúc này trong đĩa nhạc mang tên Người Nhập Cuộc do Làng Văn sản xuất và phát hành năm 1995. Lúc đó trên bìa đĩa, tên của bài hát bị ghi thành “Xin Đừng Yêu Tôi”, bỏ đi chữ “Người” so với tựa gốc trước năm 75, nên sau này khán giả chỉ biết bài hát này với cái tên mới.

Đã từ lâu tôi miệt mài xuôi quân
Nay rừng mai núi thẳm
Tìm vui khắp các nẻo đường

Dài đêm thâu tôi ngồi đợi sang canh
Phiên gác vẫn âm thầm
Vọng về tiếng sún ɡ quen quen.

Nếu có bài nhạc lính nào nói lên được chân thật nhất về sự thiệt thòi và nỗi cô đơn của thân phận người lính, có lẽ đó là ca khúc Xin Người Đừng Yêu Tôi này. Ở ngay chính tựa đề bài hát, người chinh nhân đã phải tự chối bỏ tình yêu, mặc cho sự cô đơn ngày đêm bủa vây quanh mình ở giữa những chiến hào hoặc tháp canh, rồi đêm đêm nghe tiếng sún ɡ từ xa vọng về mà tưởng như là điệu nhạc quen thuộc của đời lính.

Nói về tôi: xin người đừng yêu tôi
Cho tình yêu khắc khoải
Vì đâu dám hứa hẹn gì

Nhiều đêm tôi mong được vòng tay ai
Ôm kín nỗi cô sầu
Thật thà trên đôi môi.

Nhưng ai dám nói yêu mình
Bằng lòng trao trót tình
Với cuộc đời bôn ba xuôi ngược khắp miền
Làm sao tôi dám mộng và dám mơ
Vì trên vai vẫn còn nặng hành trang.

Đời lính đầy vất vả gian lao, quanh năm và suốt tháng luôn phải mang nặng hành trang để xuôi ngược khắp các miền không thể hẹn được ngày trở lại, thì làm sao có ai dám trao trót hết cuộc tình cho một kiếp sống bôn ba như vậy.

Hơn nữa, người lính luôn phải đối diện thường trực với tử sinh chốn sa trường, nên không thể buông lời hứa hẹn nào với người yêu được, nếu lỡ không may có mệnh hệ nào đến với mình thì thương cho người yêu bé nhỏ nơi xa. Vì vậy người lính chỉ xin giấu riêng những niềm yêu đương đó vào trong niềm mong ước, để đêm về lẻ loi thì lại khát khao những vòng tay ôm của người tình.

Biết ngày nao tôi lại về kinh đô
Xây tình nơi phố cũ
Được nghe tiếng hát loài người
Để quên đêm mưa phùn lạnh poncho
Quên gió rít biên thuỳ, và tầm đạɴ khua thâu đêm.

Đoạn cuối của bài hát, như thường lệ trong nhiều bài nhạc vàng thời chinh chiến khác, là niềm mong ước được hòa bình của người chinh nhân. Sau những năm tháng mệt nhoài vì xuôi quân khắp nẻo, ai mà không mong đợi một ngày được trở lại kinh đô, được về xây lại cuộc tình năm cũ còn dở dang, và được nghe những tiếng hát của loài người, chứ không phải là tiếng sún ɡ đêm đêm giữa rừng sâu nữa. Và lúc đó thì những đêm mưa rừng lạnh lẽo phải vùi thân vào tấm poncho, và những cơn gió rít ở biên thùy sẽ hoàn toàn trở thành quá vãng, như là một cơn mộng hãi hùng của thế hệ.

Tiếc thay, mong ước đó mãi chỉ là mong ước mà thôi.

Đông Kha
Nguồn: nhacvangbolero.com

—-

Toàn bộ bài viết được đăng trên nhacvangbolero.com hoàn toàn thuộc bản quyền của nhacvangbolero.com, đề nghị ghi rõ nguồn khi copy để tránh những sự cố về khiếu nại bản quyền. Xin cám ơn

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here