Ca sĩ – nhạc sĩ Duy Khánh được xưng tụng là một trong tứ trụ nhạc vàng, ngoài sở hữu giọng hát truyền cảm đặc biệt, ông còn có rất nhiều sáng tác bất hủ, đặc biệt là thể loại nhạc lính. Một trong những ca khúc nhạc lính tiêu biểu nhất của Duy Khánh là Thư Về Em Gái Thành Đô.

Đã từng có một thời, có nhiều lớp người trai bước đi ra vùng hỏa tuyến nhưng vẫn còn vương vấn biết bao kỷ niệm thuở còn học sinh, và cũng không ít người ra đi bỏ lại mối tình thơ mộng ở lại nơi đô thành. Ca khúc Thư Về Em Gái Thành Đô của nhạc sĩ Duy Khánh là một lá thư tình của người chinh nhân viết gửi về em gái hậu phương, với tấm lòng và nỗi niềm của người lính mười năm xa phố thị.

Và có khi đây không chỉ là lá thư, mà gói trong đó tất cả thiết tha trần tình yêu thương cùng lời nhắn nhủ của bao lớp trai thời tao loạn:

Nhiều khi tôi muốn viết thư thăm em
Về kể chuyện rừng xanh
Chuyện vui buồn quân ngũ, chuyện quân hành đất đỏ
Nhiều đêm dài mưa đổ.
Nhưng ngại em nhớ tôi chăng?

Mười năm tôi xa mái trường yêu
Mang theo bao hẹn hò
Rời tuổi xanh học trò dù đời còn lắm mộng mơ!
Dù biết bao giờ tìm về người cũ hoa xưa.

Giờ đây nghe nói em đang vui say
Chiều hoa lệ thành đô
Vòng tay ngà đua mở dìu em vào giấc ngủ
Cùng hoa đèn sáng tỏ
Quay cuồng tiếng hát đam mê

Hỏi em ai sương gió đường xa
Vai ba lô nặng đầy
Tay súɴɡ giữa đêm dài miệt mài tranh đấvì ai?
Đừng để cho nhau một lời đau xót ngày mai!

Nhớ đêm nào
Đường về nhà em có trăng êm sáng soi lối vào
Có đôi mình, cùng chung bóng hình
Chung tiếng hát ấm êm ngày xanh

Nhớ câu thề,
Một lần chia tay có hoa vương cuối chiều nắng hè
Đến bây giờ,
Dù ai hải hồ xin em nhớ tiếng xưa đợi chờ…

Làm sao tôi nói hết trong trang thư tình yêu gởi về em
Mười năm dài chưa mỏi đời trai còn trôi nổi
Vì nghe lời khắc khoải: Quê mình đau xót em ơi!

Trời biên khu trăng vẫn sáng triền miên
Nhưng tim tôi lạnh đầy
Ngồi viết trang thư này gửi người em gái thành đô
Tôi vẫn chưa quên lời nguyền câu ước ngày xưa.

Đời lính quanh năm ở trên rừng xanh, nhọc nhằn những ngày nắng cháy cùng những đêm dài mưa đổ. Ở nơi truông đèo hút heo quanh năm cùng sương gió đìu hiu quạnh quẽ, nỗi niềm nhớ thương về phố thị chỉ biết tâm sự trong những lá thư gửi về, nhưng tâm tư lính vẫn thầm e ngại không biết em vẫn còn nhớ đến tôi không, hay đã quên nhanh theo những niềm vui mới tràn ngập ánh sáng thành đô hoa lệ:

Nhiều khi tôi muốn viết thư thăm em
Về kể chuyện rừng xanh
Chuyện vui buồn quân ngũ, chuyện quân hành đất đỏ
Nhiều đêm dài mưa đổ.
Nhưng ngại em nhớ tôi chăng?

Mười năm tôi xa mái trường yêu
Mang theo bao hẹn hò
Rời tuổi xanh học trò dù đời còn lắm mộng mơ!
Dù biết bao giờ tìm về người cũ hoa xưa.

Mười năm xa mái trường thân yêu, mang theo tình yêu thuở còn làm học trò với bao lời hẹn ước, dù đời còn lắm mộng mơ cũng đành xếp bút nghiên vui bước sông hồ. Mười năm không hẹn được ngày tìm về thăm lại, đời chinh nhân mịt mù nơi sương lam rừng thẳm biết bao giờ mới gặp lại người cũ hoa xưa?’


Nghe Thư Về Em Gái Thành Đô qua tiếng hát của chính tác giả, thu âm trước 1975

Giờ đây nghe nói em đang vui say
Chiều hoa lệ thành đô
Vòng tay ngà đua mở dìu em vào giấc ngủ
Cùng hoa đèn sáng tỏ
Quay cuồng tiếng hát đam mê…

Xót xa cho người lính trận, khi ở phương xa nghe được tin người em gái thành đô của mình đang quay cuồng theo những khúc hát đam mê ở nơi thành đô hoa lệ. Dù vậy, khổ nhạc tuyệt nhiên không thổ lộ gì đến tâm trạng buồn đau của người lính, đây là nét đẹp của ý tưởng hình thành nên nét vị tha của ca khúc, là tình yêu vô bờ dành cho người yêu…

Hỏi em ai sương gió đường xa
Vai ba lô nặng đầy
Tay súпg giữa đêm dài miệt mài tranh đấu vì ai?
Đừng để cho nhau một lời đau xót ngày mai!

Không có câu giận hờn trách móc nào, thay vào đó là lời thư nhẹ nhàng nhắc về đời trai đang sương gió cùng ba lô tay súпɡ từng đêm dài miệt mài giữa rừng sâu, mong có ngày thanh bình được về vui duyên lứa đôi như cả hai đã từng nguyện ước.

“Đừng để cho nhau một lời đau xót ngày mai” là lời nhắn nhủ cho em gái đừng sa ngã trong đèn màu phố thị, đừng để câu ước thề ngày xưa sẽ đau xót trong tương lai…

Nhớ đêm nào
Đường về nhà em có trăng êm sáng soi lối vào
Có đôi mình, cùng chung bóng hình
Chung tiếng hát ấm êm ngày xanh

Nhớ câu thề,
Một lần chia tay có hoa vương cuối chiều nắng hè
Đến bây giờ,
Dù ai hải hồ xin em nhớ tiếng xưa đợi chờ…

Tình yêu thật đẹp với bao kỷ niệm của ngày còn được cùng chung bước, trên đường về nhà có ánh trăng êm đềm soi bóng. Khúc ân tình ngày xanh ấm êm cùng chung tiếng hát, như cùng chung một câu thề trong lần chia tay cuối. Dù bây giờ hay cho đến mai sau, dù còn hải hồ xa cách nhưng xin người vẫn nhớ tiếng đợi chờ mà ngày xưa đã từng hứa hẹn dưới cuối chiều hè có nắng và phượng rơi thắm màu kỷ niệm.

Làm sao tôi nói hết trong trang thư tình yêu gởi về em
Mười năm dài chưa mỏi đời trai còn trôi nổi
Vì nghe lời khắc khoải: Quê mình đau xót em ơi!

Làm sao trang thư nói hết được tình yêu cùng nỗi niềm gửi về người em gái thành đô. Mười năm đời trai còn trôi nổi nơi chốn rừng xanh nghe từng lời khắc khoải của quê hương, nên lời hẹn ước kia xin đợi mai đây đất nước thanh bình.

Làm sao trang thư nói hết được ước mơ của người lính, một mai trở về cùng người yêu được chung mái nhà tranh chung ánh trăng vàng để hát lại khúc ca ân tình êm ấm thuở ngày xanh.

Trời biên khu trăng vẫn sáng triền miên
Nhưng tim tôi lạnh đầy
Ngồi viết trang thư này gửi người em gái thành đô
Tôi vẫn chưa quên lời nguyền câu ước ngày xưa.

Nơi biên khu, trăng thanh vẫn triền miên thắp sáng núi rừng nhưng trái tim người lính thì lạnh đầy vì tình yêu còn cách trở. Gửi về người em gái thành đô, tâm tình này vẫn chưa quên mối tình mười năm trước đã cùng chung câu nguyện ước năm nào.

Tình yêu chung thủy của người lính dành cho người em gái chốn đô thành, dù biết rằng người con gái ấy đang say sưa giữa chiều hoa lệ. Không biết là tấm chân tình này có được người em gái thành đô đền đáp lại hay không, chỉ biết là ý tứ của câu hát đã làm lay động nhiều trái tim thính giả nghe nhạc.

Người viết cảm nhận bài này chưa đi lính ngày nào, mà có một thời gian nọ đi lên rừng cưa củi kiếm sống, chạnh lòng trước vẻ âm u cô quạnh xung quanh, chợt nhớ đến quảng ngày xanh học trò đã qua, “tức cảnh sinh tình” nên lẩm nhẩm hát: Mười năm tôi xa mái trường yêu,mang theo bao hẹn hò. Rời tuổi xanh học trò, dù đời còn lắm mộng mơ! Dù biết bao giờ, tìm về người cũ hoa xưa?

Đó là những câu hát đã đánh động lại kỷ niệm một thời xanh tuổi trẻ ai cũng đã từng đi qua, nên ai nghe qua cũng phải nhớ, cảm như mình là anh lính ở trong ca khúc, dù mình không là lính và chưa có người em gái thành đô nào để viết thư…

Bài: Trương Đình Tuấn
Bản quyền bài viết của nhacvangbolero.com

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here